Nếu không bảo vệ con, bố mẹ sẽ hối tiếc cả đời!
Written by admin on March 15, 2017
child_abuse_0

Tối qua xem một bộ phim của Thái Lan về một người mẹ một phút lơ đãng đã để con gái rơi vào tay kẻ xấu, sau đó cảnh sát tìm thấy một thi thể cháy đen. Cháu bé đó bị hiếp dâm rồi đốt cháy để phi tang.

Người mẹ đau khổ điên cuồng vật vã trong nhà tắm, hình ảnh thi thể cháy đen của con hiện lên bập bùng: Đó là lỗi của mẹ. Đó là lỗi của mẹ. Tại sao lại không bắt tôi đi? Tại sao lại không bắt tôi đi? Tôi không thể kìm được nước mắt, giây phút đó, tôi hiểu cảm giác vừa mới đó con gái bé bỏng còn trong vòng tay của mình, cùng cười đùa, khuôn mặt con đáng yêu và trong veo mà trong bỗng chốc con bị hãm hiếp thê thảm rồi biến thành một cái xác cháy đen. Rồi thế giới tiếp tục trôi đi như thể chưa từng có con ở trên đời.

Buổi sáng khi đưa con đến trường lòng đầy những suy nghĩ ngổn ngang: Sẽ như thế nào nếu con gái của mình đi học về với chiếc quần lót đầy máu? Sẽ như thế nào nếu một người lạ sờ soàng vào vùng kín của con gái mình? Sẽ như thế nào nếu một người hàng xóm dồn con vào ngõ vắng, cởi đồ ra và cưỡng hiếp? Sẽ như thế nào nếu con mình khóc lóc hoảng sợ hàng đêm, không dám đến trường, không dám ra ngoài vì con sợ chú làm đau?

Sẽ như thế nào nếu mình là người mẹ lấy hết can đảm và sức mạnh để tố cáo về tội ác người ta làm với con mình để rồi nhà trường bảo rằng do cháu té ngã nên chảy máu, rằng mẹ dựng chuyện, mẹ xui con nói dối chứ con không hề bị xâm hại. Con bị xâm phạm tình dục là nỗi đau đớn xấu hổ khủng khiếp mà không một bà mẹ nào muốn nói ra nếu không đủ can đảm, nếu không muốn những kẻ đồi bại phải trả giá, nếu không muốn bảo vệ con mình và những đứa trẻ khác.

Sẽ như thế nào nếu mình là bà mẹ ở Vũng Tàu 10 tháng ròng rã tố cáo kẻ ấu dâm đã xâm hại con gái mình và nhiều đứa trẻ khác, người mẹ “nhất định không im lặnù nỗi đau này có phải mang ra giằng xé mỗi ngày thì tôi vẫn chấp nhận bước tiếp lên chông gai.”

Chúng ta hãy nghĩ rằng mình có thể là bà mẹ đó, người nằm điên loạn trong phòng tắm khi nghĩ đến hình ảnh con gái mình bị cưỡng hiếp rồi đốt cháy đen. Chúng ta hãy nghĩ rằng con gái mình có thể là đứa trẻ rời cổng trường với quần lót đẫm máu, khi con đi vệ sinh máu cứ nhỏ tong tong con phải lau bằng khăn ướt rồi vứt vào thùng rác. Chúng ta phải nghĩ rằng mình có thể là người mẹ trong đêm đưa con đến bệnh viện khám nghiệm để nhận một kết quả kinh khủng như cái chết là con đã bị rách vùng kín, con đã bị xâm hại tình dục.

Bởi vì như bộ phim đau đớn tột cùng của Thái Lan mà tôi đã xem, NẾU CHÚNG TA KHÔNG BẢO VỆ CON MÌNH, CHÚNG TA SẼ PHẢI HỐI TIẾC CẢ ĐỜI.

child-sexual-abuse

Đừng nghĩ rằng “mới đẻ biết gì mà dạy”. Trẻ cần phải được dạy giới tính từ 0 tuổi.

Bố mẹ luôn đặt câu hỏi: tuổi nào thì phù hợp để bắt đầu dạy con về giới tính và phòng chống xâm hại. Câu trả lời là phải dạy từ 0 tuổi, từ giờ phút đầu tiên đón nhận con chào đời, từ cái chạm đầu tiên. Từ giây phút nhìn thấy con đầu tiên bố mẹ đã có trách nhiệm tôn trọng, yêu thương và bảo vệ cơ thể cũng như tâm hồn non nớt của con. Bố mẹ có thể tặc lưỡi: mới đẻ ra thì biết gì mà dạy. Riêng việc bố mẹ nghĩ như vậy thì đã vô tình nuôi dưỡng cho cả một hệ thống về quan điểm, cách nuôi dưỡng và giáo dục sai lầm trong suốt quãng đời còn lại của trẻ.

Ngày nay, khoa học về não bộ con trẻ phát triển cho phép các nhà khoa học có thể đo lường chính xác các chuyển động của bộ não và ngày càng có nhiều nghiên cứu chứng minh khả năng tiếp nhận và xử lý thông tin của trẻ. Tuy nhiên biểu hiện của trẻ vẫn khá vô thức do cơ thể non nớt , các kết nối trong não bộ chưa bền vững và thiếu kinh nghiệm sống nên bố mẹ quan sát sơ qua có thể nhầm tưởng là con không biết gì. Đây là một quan niệm hết sức sai lầm.

Trong cơ thể người, não trái chịu trách nhiệm về chuyển động của nửa người bên phải và ngược lại. Khi mới sinh ra việc kết nối giữa não trái với cơ thể bên phải và não phải với cơ thể bên trái còn lỏng lẻo nên thông tin trẻ tiếp nhận là một kiểu (input) và biểu hiện ra ngoài lại một kiểu khác (output). Ngay cả người lớn đôi khi mất tập trung cũng có biểu hiện này, ví dụ tay phải cầm bút nhưng lại lại đi tìm bút ở tay trái . Vậy bố mẹ hãy tưởng tượng là trong suốt 2-3 năm đầu đời, các em bé ở trong tình trạng đó, không có nghĩa rằng não của bé không nhận được thông tin input đúng. Dần dần khi có kinh nghiệm hơn các bạn bé sẽ có thông tin đầu ra chuẩn, ví dụ bố mẹ nhờ mở cửa thì bé mở cửa (chứ không đóng cửa lại.)

Vậy để hỗ trợ con hiểu bản thân mình và có những output chuẩn chính xác thì bố mẹ cần hướng dẫn cho con về cơ thể mình từ việc chỉ cho con biết đâu là bộ phận nào, tập các bài giúp con thành thạo trong việc cross the midline, đọc sách truyện, cho phép con quan sát cơ thể bố mẹ để học về phân biệt giới tính. Tại sao thiên nhiên lại trao cho con người cả bố và mẹ và việc có cả bố mẹ là thuận tự nhiên (trong khi đó một số động vật chỉ cần bố hoặc mẹ chăm con)? Bởi vì bố mẹ chính là quyển sách sống về giới tính tốt nhất hiệu quả nhất. Từ việc trẻ có thể quan sát sự yêu đương của bố mẹ, quan sát cơ thể và sự khác biệt của bố mẹ, quan sát các tính cách khác nhau của giới tính, trẻ có những thông tin đầu tiên và rõ ràng về cơ thể và sự khác biệt giới tính.

child-sexual-abuse-802-x-460

Tôn trọng cơ thể của con

Theo một tài liệu về Sexual education của chính phủ Úc, dạy về giới tính trước tiên cần bắt đầu bằng cách dạy con self-aweness (tự nhận thức về bản thân), self-esteem (tự tin, yêu bản thân). Con cần yêu và tôn trọng bản thân mình trước, sau đó hiểu về mặt sinh học của cơ thể mình, hiểu về các nhu cầu khoái cảm cũng như nhu cầu sinh nở duy trì giống loài, vốn là một việc hết sức thuận tự nhiên. Để con hiểu được về bản thân mình cũng như yêu thương tôn trọng nó thì trước hết bố mẹ phải làm điều đó với nhau và với con. Trước khi bế con, bố mẹ nên hỏi con. Khi tắm rửa, vệ sinh, thay quần áo cho con, bố mẹ phải nói với con. Trước khi massage cho con, bố mẹ phải xin phép.

Cũng không nên trêu đùa gọi tên các bộ phận sinh dục theo ý hài hước như: ôi chim con mình to quá giống bố nó, ôi bím to mọng sau này tha hồ mà đẻ con… Tuyệt đối cũng không được bông đùa như vậy với con của người khác, không so sánh to nhỏ, sun thẳng, béo gầy… Trong nhiều gia đình, ông bà cô dì chú bác còn trêu chọc trẻ con theo kiểu “ôi vạch chim ra đây cho bà/ông/dì/bác/vv xem xem nó lớn từng nào rồi”. Hay “ăn cơm đi không chim bay mất bây giờ”, hay vạch ra bảo ơ “chim/bướm bay mất đâu rồi”.

Bố mẹ cứ tưởng tượng nếu ai đó bắt bố mẹ vạch quần ra so sánh chim bướm to nhỏ giữa bàn dân thiên hạ, mình sẽ cảm thấy gì? Rồi vẹo má, phết mông, cấu đùi, vv như kiểu cơ thể của các bé là món đồ dùng chung trong công cộng. Bố mẹ hãy nhớ rằng,  con mình cũng 2 tay 2 chân 2 mắt 1 mũi 1 trái tim 1 bộ óc giống hệt mình, không có lý gì để đưa cơ thể ra đùa cợt. Trẻ con sẽ không hiểu rằng cơ thể là một điều nghiêm túc, một chuyện riêng tư, là vấn đề của các nhân cần được tôn trọng bởi tất cả mọi người.

Hãy để con tự cảm nhận và suy xét các mối quan hệ

Người nước ngoài sẽ nhảy dựng lên khi người lạ thơm con của mình, nhưng người Việt Nam lại có thói quen gặp một em bé dễ thương đáng yêu là sấn sổ lao vào ôm hôn bẹo má, cho dù đó là lần đầu tiên gặp bé. Khi các em bé gặp ông bà họ hàng, dù bé chưa thân thiết hay cả năm không gặp thì cũng phải bế bé cho bằng được, nếu lỡ bé khóc giãy nãy lên thì bố mẹ sẽ là người bị mắng, “ bố mẹ chúng mày lười không cho nó đi chơi, không cho con sang nhà ông bà thường xuyên để giờ nó lạ tao…”

Trẻ em có bản năng an toàn, tự bảo vệ bản thân và chúng nghe theo trực giác đó mách bảo trong các mối quan hệ. Em bé sẽ bám lấy mẹ, không cho người khác bế cho đến khi bé cảm nhận được người đó an toàn, thân thiện, quan tâm đến bé. Việc bé đồng ý cho người khác bế là một hành trình bé cảm nhận và đánh giá mối quan hệ, từ chỗ lạ lẫm đến quen biết, từ không an toàn tới khi cảm thấy an toàn. Hãy để quá trình này diễn ra một cách tự nhiên, để bé có quyền làm chủ cơ thể của mình và đưa ra các quyết định. Khi bé được phát triển theo cách này, dần dần bé sẽ rất nhạy cảm để biết đâu là đụng chạm tốt, đâu là đụng chạm xấu, cái chạm của ai khiến bé cảm thấy bất an… Còn nếu chúng ta bắt bé ôm, hôn cả những người mà bé không cảm thấy an toàn, bé sẽ cảm thấy lẫn lộn không biết mình nên làm gì, không biết cái gì được phép làm, không biết cảm giác nào mới là đúng…

Chúng ta cũng thường  đánh giá phán xét thay cho bé trong các mối quan hệ. Chúng ta mong bé phải xởi lởi chào hỏi kết thân bắt chuyện khi gặp một người lạ nào đó. Nhưng bố mẹ có bao giờ chào hỏi một người tình cờ gặp trên đường không? Nếu ai đó cầm roi bắt mình phải chào thì mình sẽ thấy thế nào? Người bé gặp có thể là bạn thân, người thân của bố mẹ, bố mẹ đã có mối quan hệ lâu dài và yêu thương, nhưng với con vẫn là người lạ, con chưa cảm thấy an toàn và kết nối. Việc chúng ta phán xét trẻ hay bắt trẻ phải tỏ ra thân thiện khi gặp một người mới là tước đi khả năng tự phán xét dựa trên cảm nhận riêng của đứa trẻ về con người và mọi việc. Cũng giống như khi lớn bố mẹ đi quan hệ làm ăn, có những người mình gặp dù cố gắng lắm mình cũng không cảm thấy yên tâm khi chia sẻ, dù cảm nhận đó không có một bằng chứng thực sự hiện hữu. Chúng ta không bao giờ tiếp tục quan hệ với một người mà chúng ta cảm thấy không an tâm nhưng con trẻ thì sao?

Bố mẹ hãy nhớ rằng, vào những tình huống nguy hiểm và khủng khiếp, có thể bố mẹ không ở bên con nhưng  có một thứ luôn ở bên con và có thể cứu giúp con chính là chính là bản năng, trực giác, tiếng nói của cơ thể cảnh báo cho con thấy rằng đang có nguy hiểm, đang cảm thấy bất an, đang có cái gì đó không ổn. Trong rất nhiều trường hợp, các con tin đó là tình yêu, là người kia yêu mình, nhưng cảnh báo nguy hiểm xuất hiện, báo cho con biết rằng: Có gì đó không an toàn, người này đang lợi dụng mình, người này đang tìm cách xâm phạm cơ thể của mình. Đừng để con mất đi khả năng tự cảm nhận đó bởi như thế là đẩy con vào nguy hiểm.

GettyImages-6484-000046web-570d08425f9b5814086cb8e0

 Kỹ năng phòng chống xâm hại cần rèn luyện theo thời gian, như mọi kỹ năng khác

Giống như bất cứ kỹ năng nào khác, kỹ năng bảo vệ cơ thể, chống xâm hại cần được nhắc đi nhắc lại, rèn luyện thường xuyên, thử thách trong các tình huống khác nhau, đúng như các cụ nói “mưa dầm thấm lâu”.  Để dễ tưởng tượng bố mẹ hãy hình dung là mình đi học đàn, kỹ năng này không phải sau 2 buổi mình đã thành thạo mà cần phải rèn luyện liên tục. Tuy nhiên, nhưng nếu chỉ sau thời gian ngắn học đàn, bố mẹ dừng chơi đàn thì khi chơi lại thấy mình kém hẳn đi. Nhưng nếu đã thành thạo đàn mà bố mẹ vẫn tiếp tục rèn luyện hoặc chơi thường xuyên thì cho dù sau này bố mẹ có dừng chơi, kỹ năng đó vẫn sẽ còn vì nó đã được ghi nhận sâu vào trí nhớ tiềm thức và trí nhớ trên cơ (muscle memory).

Kỹ năng phòng vệ của trẻ cũng như kỹ năng khác cần bắt đầu sớm nhất có thể, và bố mẹ có trách nhiệm ở bên để nuôi dưỡng và kiểm tra đúc thốc kỹ năng này. Dạy về giới tính và bảo vệ  cơ thể cần dạy trường kỳ, dạy từ đơn giản đến phức tạp, từ nông đến sâu, ngày này qua tháng khác. Có rất nhiều kỹ năng phòng chống bảo vệ bản thân và thông tin để làm sao dạy con về giới tính. Tuy nhiên tất cả đều mang tính tương đối và bố mẹ nên suy xét hoàn cảnh của mình để dạy con và áp dụng cho đúng.

Chẳng hạn, người ta giới thiệu vòng tròn bảo vệ bản thân mà vòng trong cùng là bố mẹ được ôm hôn, vòng thứ 2 là ông bà họ hàng được nắm tay, vòng 3 là người quen phải chào, vòng 4 người lạ xua tay. Đây là một công thức dễ nhớ nhưng lại hết sức máy móc. Thế những trường hợp bố xâm hại tình dục con gái thì sao? Nếu bé thân, yêu và tin ông bà sao bé không thể ôm, hôn ông bà? Có người quen nhưng bé thấy tin tưởng an tâm thì sao? Việc bé quyết định ôm, hôn, nắm tay… phải dựa vào đánh giá, cảm nhận và bản năng mạnh mẽ của bé, chứ không phải quy tắc từ bên ngoài.

Hay chính bố mẹ đã từng bị xâm phạm và mắc bệnh rối loạn tình dục (sexually disorder) mà lại giấu người còn lại, bố/hoặc mẹ cần quan sát thái độ và biểu hiện hàng ngày tính kể từ thời điểm đứa con mình chào đời xem có gì khác lạ không và hãy dùng linh cảm tuyệt vời của một động vật cao cấp và dũng cảm đối mặt nó. Đừng bao giờ tặc lưỡi. Từ việc bố/mẹ hay thích cắn mông con, véo má con, đè con ra hôn, ôm xiết khi con không thích, hay thích bàn tán về bộ phận sinh dục của con, vv. Kẻ hại bé có thể là bất cứ ai, thực sự đó có thể là bất cứ ai.

Cũng vẫn với tinh thần như vậy khi con ở tuổi lên 3 lên 4, tuổi dậy thì hãy theo sát con làm bạn với con và luôn là cảnh sát đắc lực của con, cần scan tất cả những người mà con tiếp xúc như thầy cô giáo, hiệu trưởng, bác sỹ gia đình, người dạy thêm của con. Nguyên tắc là con không bao giờ ở riêng hay ở một mình mà không có sự hiện diện của bố mẹ hoặc người thân đáng tin cậy, và nếu có (như khám bác sỹ) thì đây không bao giờ là điều bí mật.

Bố mẹ đã thực sự đồng hành cùng con?

Bản thân tôi đã rơi vào tình trạng bị thầy giáo dạy nhạc, một  người khá nổi tiếng trong lĩnh vực viết nhạc phim mà bố mẹ tôi đã tin tưởng gửi gắm. Lúc đó tôi 13-14 tuổi và học nhạc một mình với thấy trên nóc nhà thầy. Nhiều lần thầy có hiện tượng vòng tay qua người tôi để phím nhạc, ngồi sát vào tôi… khiến tôi cảm thấy bất an nhưng không dám kể với bố mẹ.

Thế rồi ngày kinh khủng đó đã xảy ra khi thầy vẫn như mọi lần vòng tay qua người tôi phím nhạc thì lần này thầy lôi tôi xuống từ ghế xuống sàn nhà và đè tôi ra hôn khắp người. Tôi hoảng loạng đạp mạnh kêu cứu nhưng  phòng tận nóc nhà và dù tôi có hét nhưng không ai nghe thấy.  Thầy cố gắng bịt miệng tôi nhưng may mắn thay, bằng bản năng của đứa con gái, tôi cắn nghiến ngón tay của thầy (bác tôi làm công an chơi trò bịt miệng giả vờ bắt cóc nên đã dạy chúng tôi chiêu cắn này). Sau đó tôi nhanh chóng vùng dậy vung tay tát cào mạnh một phát vào má thầy rồi quáng quàng chạy ra khỏi cửa ơn trời lúc đó không khoá. Tôi chạy thục mạng về nhà và còn nhớ y chang mẹ tôi hỏi sao mặt con hốt hoảng không còn giọt máu thế kia. Sang chấn đó khiến tôi hoảng loạn và câu chuyện sau này còn rất dài, tôi đã trải qua các giai đoạn khác nhau để đối mặt với sang chấn này.

Đây là trải nghiệm giúp tôi hiểu rằng lạm dụng tình dục có thể xảy ra với bất kỳ ai, và có thể đến từ bất kỳ ai. Đây cũng là vì sao bố mẹ hãy dũng cảm nhìn vào gương, thật lòng nhìn thẳng vào mắt mình trong gương và hỏi liệu bố mẹ đã thực sự đồng hành với con chưa, đã thực sự trang bị cho con hệ thống tâm lý cũng như kiến thức và kỹ năng vững chãi để con có thể đối mặt với hiểm nguy chưa? Mặc dù hiểm nguy đó có thể tồi tệ kinh tởm nhất nhưng tôi tin với sự sát cánh và tình yêu của bố mẹ đứa con có thể an tâm chống chọi và vượt qua mọi sự việc.

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Mối quan hệ bền vững với bố mẹ là lá chắn chống lại xâm hại

Khi những đứa trẻ bị xâm hại tình dục, mọi người đều lên cơn cuồng nộ, click chuột gõ phím chửi bới rất nhanh nhưng lại không dành thời gian im lặng, nghiền ngẫm tại sao sự việc lại xảy ra, làm thế nào để giúp đứa trẻ hay giúp bố mẹ có cái nhìn đúng đắn để bảo vệ bản thân mình? Là bố mẹ, làm sao để hiểu sâu, để hành động bền bỉ qua ngày tháng hình thành kỹ năng thuần thục cho con, thay vì chỉ tức giận trong vài ngày vài tuần rồi mọi thứ lại trở về như cũ?

Khi chúng ta học tập thông tin nước ngoài, đặc biệt là từ Mỹ khi tỷ lệ ấu dâm hàng loạt, tỷ lệ nạo phá thai, tỉ lệ bố mẹ tuổi vị thành niên rất cao, thậm chí là cao nhất trên thế giới. Có bao giờ chúng ta hỏi tại sao đất nước cường mạnh nhất trên thế giới lại như vậy? Có nhiều lý do nhưng một trong những nguyên nhân là sự kết nối giữa người với người, giữa bố mẹ và con cái rất kém, người ta có thể gọi cảnh sát đến khi bố mẹ chẳng may va tay vào mặt con. Trong khi thiếu thốn mối gắn kết về mặt tình cảm, người ta lại tự do và dễ dãi với tình dục,như một món đồ ăn nhanh, như một thú tiêu khiển.

Sự gắn kết giữa bố mẹ và con cái trong xã hội Phương Đông là điều tốt đẹp cần được giữ gìn và phát huy, nhưng không có nghĩa bố mẹ có quyền điều khiển và áp đặt con trẻ như điều mà nhiều bố mẹ đang làm. Sự dễ dãi thái quá của phương Tây về tình dục là không tốt, nhưng sự bưng bít về tình dục đến mức trẻ con nghĩ rằng mình sinh ra từ nách cũng gây hại cho trẻ.

Điều chúng ta cần làm là xây dựng một mối quan hệ yêu thương gắn bó với con, nhưng đồng thời phải tôn trọng con trẻ, tôn trọng cơ thể – suy nghĩ – cảm xúc của con. Chúng ta cần giúp con có hiểu biết đúng đắn về tình dục, biết cách bảo vệ bản thân nhưng cũng hiểu rằng tình dục là điều đáng yêu, tốt đẹp khi chúng ta thực sự sẵn sàng về cả cơ thể, trí óc lẫn tinh thần. Bên cạnh kỹ năng tự bảo vệ bản thân, mối quan hệ bền vững và hiểu biết giữa bố mẹ và con mới là lá chắn mạnh mẽ nhất để chống lại xâm hại, bởi vì con sẽ học cách yêu và tin tưởng vào bản thân mình thông qua sự tin yêu của bố mẹ, con có thể tìm đến bố mẹ khi có bất kỳ cảm giác bất an nguy hiểm nào. Và điều quan trọng không kém là khi một đứa trẻ có đủ tình yêu, chúng sẽ không bao giờ cảm thấy thiếu thốn tình cảm để lao vào một mối quan hệ lạm dụng, một mối quan hệ mà người khác xâm hại cơ thể của chúng nhân danh tình yêu thương.

Khi bố mẹ sát cánh cùng con và trang bị cùng con các kỹ năng tự bảo vệ bản thân, tôi tin là chúng ta có thể chống lại xâm hại tình dục!

Facebook Comments

Tag