Bố mẹ có nhìn thấy con không?
Written by admin on February 6, 2017
boys

Chúng ta có thực sự nhìn thấy con, hay phải đợi các video bạo hành được share trên mạng, chúng ta mới sốc trước cảnh con mình bị đánh bằng dép và khóc khàn giọng ở trường?

Khi con tôi 3 tuổi, bạn tôi đi học ở Úc về tặng bé một đôi giày. Đôi giày búp bê màu hồng rất xinh, có vẻ vừa chân. Bé đi thử và đi đi lại lại có vẻ thoải mái.

Thời gian đó, có bác giúp việc hàng ngày đưa bé đi học. Một tuần trôi qua, khi tôi đi đón con mình từ nhà trẻ, tôi phát hiện ra bé đi rất chậm, chân bé cứ nhấc lên nhấc xuống đôi giày một cách thận trọng, như thể không giữ thì sẽ rơi mất. Tôi hỏi bé: Giày rộng à con? Bé lắc lắc đầu “không rộng đâu”, và lại đi tiếp theo cách cũ, nỗ lực để giữ đôi giày trên chân của mình mà không rơi xuống.

Tôi bảo bé dừng lại, kiểm tra kỹ đôi giày thì phát hiện ra một chiếc giày vừa, nhưng chiếc còn lại bị rộng một chút xíu, đủ để thi thoảng có thể rơi ra khỏi chân bé nếu không cẩn thận. Bạn có hiểu cảm giác đó không? Tôi lặng người đi, cảm giác xót xa và cả tội lỗi nữa, khi nghĩ rằng con gái nhỏ của mình cả tuần liền đã xoay xở với đôi giày không vừa chân trên quãng đường đi học và về nhà. Nó không phải là một lỗi lớn lao nghiêm trọng, nhưng nếu là mẹ, hẳn bạn hiểu cảm giác này. Giống như khi một con muỗi cắn vào làn da mỏng của con trong đêm tối, vào hôm ta quên mắc màn vậy. Ta sẽ vùng dậy mắc màn cho con khi con muỗi kêu vo ve, ta nhìn thấy vết cắn đã kịp sưng tròn trên mặt con với cảm giác tội lỗi tấy lên như vết thương bị ngứa.

Tôi nói với con: “Đôi giày rộng quá, con đi đôi khác đi. Ở nhà còn nhiều đôi mà, phải đi đôi vừa với chân con thì con không phải đi chậm và nhấc nhấc chân như thế.” Nhưng con bé nhất quyết không đồng ý. Hỏi mãi thì nàng lí nhí trả lời: Con thích đi đôi này vì nó giống giày của mẹ!

Giây phút đó, tôi mỉm cười. Thấy rằng việc con bé nỗ lực đi đôi giày không vừa chân cả tuần liền là có một lý do hẳn hoi, một lý do ngọt ngào.

children-beautiful-yellow-flower-cute-girl-beauty-y80w

Thực ra thì trẻ con hành xử như thế nào, hầu như đều có lý do.

 Một em bé 18 tháng nhất quyết không sang nhà hàng xóm, vì trước đó một ngày, bác hàng xóm bảo em: “Sao con này lớn thế mà vẫn không đi được. Xuống đi đi xem nào, lớn thế mà bế mãi.” Bé khóc lóc đòi về và sau đó không chịu sang nhà đó chơi nữa!

Khi con gái tôi đến chơi nhà bạn với chiếc váy Elsa lấp lánh xinh đẹp, cô bạn thân của bé khóc òa lên ầm ĩ. Hai bé rất thân nhau và chơi với nhau cả ngày không chán. Vậy tại sao bé khóc? Mẹ đưa bé lên phòng thay một chiếc váy Elsa giống hệt, và khi quay trở lại, nụ cười đã xuất hiện trên đôi môi của bé. Hóa ra bé khóc vì thấy bạn mặc váy Elsa mà mình không có, nỗi đau này to lớn choáng ngợp khiến bé ngay lập tức không biết xử lý thế nào – thế là khóc luôn!

Nếu quan sát và để ý thật kỹ, chúng ta sẽ nhận thấy rằng, hầu như mọi hành xử của trẻ con, dù bề ngoài có vẻ khó hiểu vô lý, đều ẩn chứa một lý do nào đó.

Trong văn phòng tôi làm việc vào những ngày cuối tuần, các bà mẹ thường mang lũ trẻ đi cùng. Có những đứa trẻ lần đầu tiên gặp nhau, có đứa 4 tuổi, 6 tuổi và cả đứa 1 tuổi hay mấy tháng. Điều kỳ diệu là chúng chơi với nhau, ôm nhau, đứa này nhặt đồ cho đứa kia… yên ả và thanh bình trong nhiều giờ đồng hồ, mà không cần nói nhau câu nào. Cô đồng nghiệp chưa chồng hỏi: Ồ em không hiểu sao bọn nó lại hiểu nhau? Tại sao không nói gì mà chúng nó chơi được với nhau nhỉ?

Bởi vì có thứ ngôn ngữ không cần lời nói. Đó là ánh mắt, là hướng nhìn, là nụ cười, là một cái đập tay, một cái nhíu mày, một tiếng khóc, một hành động… Lũ trẻ có thể hiểu điều của em bé muốn nói, mắt chúng quan sát để thu nhận mọi thông tin, đầu óc xử lý tất cả thông điệp đó và chúng chơi với nhau một cách nhịp nhàng trong yên lặng.

“Do you see me? Bạn có nhìn thấy tôi không? Bạn có thực sự nhìn thấy tôi không? “ – Thầy Frederic Labarthe hỏi chúng tôi trong khóa học SML / Inner Focusing– “Bạn có thể nhìn thấy tôi ở đây một cách vật lý, phản chiếu qua mắt bạn. Nhưng bạn có nhìn thấy những suy nghĩ, tình cảm, những điều tôi trải qua không? Bạn thực sự nhìn thấy tôi như tôi đang là, hay bạn nhìn tôi qua đánh giá, định kiến… của bản thân mình?”

Tôi đã bất giác nghĩ về câu hỏi này khi nghe về vụ bạo hành mầm non cô giáo lấy dép đánh vào đầu trẻ. Chúng ta có thực sự nhìn thấy con không? Chúng ta có nhìn thấy sự căng thẳng, hoang mang của con khi đến trường? Chúng ta có  nghe thấy nỗi sợ hãi trong tiếng khóc của con mỗi sáng?

Chúng ta có thực sự nhìn thấy con, hay phải nhờ các video được share trên mạng, chúng ta mới sốc trước cảnh con bị đánh bằng dép và khóc khàn giọng ở trường?

Chẳng phải con ta với ánh mắt, nụ cười, tiếng khóc, sự sợ hãi hay hân hoan trên khuôn mặt… là một cuốn video mà chúng ta xem hàng ngày sao?

Chúng ta có thực sự nhìn thấy con?

Facebook Comments

Tag