Chú chim bên bờ biển
Written by admin on March 30, 2017
piper-chu-chim-tren-bo-bien

 Thương yêu tặng các bà mẹ và các em bé ở Baby Hub

“Cô biết là con đang cảm thấy rất đau đớn, trái tim con muốn vỡ ra từng mảnh và con đang rất rất cố gắng để bình tĩnh lại, giống như chú chim nhỏ trên bờ biển đang cố gắng để vẫy cánh, vẫy cánh và bay lên!” – một người bạn nói với cô con gái 6 tuổi của tôi, nghiêm túc và chân thành y như nói chuyện với một người lớn 36 tuổi.

Đó là 7h tối ngày thứ 7, tôi bắt đầu từ công ty về và con gái tôi khóc nức nở (theo đúng kiểu trái tim tan vỡ) vì phải chia tay em Phi – người bạn thân của bé. Vào những ngày cuối tuần, chúng tôi thường mang lũ trẻ đi làm, các bạn chơi với nhau trong lúc các bà mẹ làm việc. Mặc dù đã chơi với nhau cả ngày từ sáng đến chiều tối muộn, cô nàng vẫn thường khóc rất to khi phải ra về vào cuối ngày.

Vào khoảnh khắc đó, khi các bà mẹ mệt mỏi và chỉ muốn về nhà nhanh vào một ngày cuối tuần, chúng ta rất dễ tức giận để hét lên với con: Con đã chơi với em cả ngày rồi còn gì? Muộn rồi chúng ta phải về ăn tối thôi!, cuối tuần lại đến chơi với em tiếp, sao mà phải khóc, mẹ đã nói trước với con là đi chơi thì lúc về không được khóc rồi mà… Nhưng nếu chúng ta gạt đi những tiếng lao xao trong đầu mình, tách nó ra và quan sát con: gương mặt bé nhỏ đẫm nước mắt và người đang run lên: nỗi đau khổ khi phải chia ly là có thật, có vẻ như còn lớn hơn sự tức giận của bà mẹ mệt mỏi cuối ngày làm.

Bạn tôi ngồi xuống, ôm cô gái nhỏ vào lòng: “Cô hiểu là con rất buồn khi phải xa em Phi, nỗi đau này rất lớn mà lồng ngực của con lại quá bé, nên con đang cảm thấy là không thể chịu đựng nổi. Cô biết là con đang rất cố gắng, giống như chú chim nhỏ bên bờ biển, chú rất muốn bay mà lại chưa biết bay, thế là chú phải cố gắng vẫy cánh để bay lên, chú bị ngã rồi chú lại vỗ cánh, cứ tiếp tục như vậy. Cô biết là con cũng đang cố gắng như chú chim vỗ cánh để bình tĩnh lại và con sắp bình tĩnh lại rồi. Hôm nay mình buồn vì phải chia tay nhau nhưng cuối tuần tới mình lại được gặp nhau tiếp.”

Cô gái nhỏ từ chỗ khóc nức nở bây giờ chỉ còn những tiếng nước và vài giọt nước mắt ở trên má. Cảm giác được thấu hiểu và ghi nhận sự cố gắng khiến cô bé bình tĩnh lại, nhẹ nhõm hơn và yên ổn đồng ý đi về nhà.

Thật buồn là điều giản dị mà bạn tôi đã làm với cô gái nhỏ lại là điều hiếm khi người lớn chúng ta để ý đến. Khi một em bé khóc hay đang phải đối mặt với cảm xúc tiêu cực nào đó, thường bé sẽ bị gạt đi, phủ nhận cảm xúc hoặc chê bai trẻ là yếu đuối: “Có gì đâu mà sợ?” ,  “Im đi, có thế mà cũng khóc”,  “Con trai mà suốt ngày khóc lóc”…. Trẻ em không hề được lắng nghe và ghi nhận cảm xúc.

Trong bài viết, “Lắng nghe trẻ” Vimala McClure – người sáng lập Hiệp hội Massage sơ sinh quốc tế  viết: Hãy tưởng tượng bạn vừa trải qua một chuyện đau buồn, một điều gì đó thực sự khiến bạn cảm thấy vô cùng băn khoăn, phải đứng trên bờ vực của nước mắt và không thể thư giãn hoặc tập trung, và vì thế bạn đi với chồng/vợ hoặc một người bạn của bạn để được giúp đỡ. Bạn bắt đầu nói về những gì xảy ra với mình và rằng bạn đang cảm thấy như thế nào.

Sau khi thể hiện sự cảm thông, bạn bè của bạn muốn bạn im lặng, họ nói rằng, “Đó, đừng bao giờ bận tâm và xin cậu đừng khóc nữa. Mình không thể chịu đựng được khi thấy cậu khóc. Thôi nào, bây giờ hãy cười lên. Mình tìm cho cậu một cái gì đó để ăn nhé? Có lẽ cậu cần đến bác sĩ đấy.” Bạn có thể sẽ lau khô nước mắt và chôn vùi nỗi đau của bạn để thể hiện sự tôn trọng mối quan hệ này và vì phản ứng của người bạn đó đã khiến bạn thấy rằng không an toàn để là chính mình khi có sự hiện diện của họ.

 Bây giờ hãy tưởng tượng bạn đang ở trong tình huống tương tự, với một phản ứng khác từ bạn bè của bạn. Bạn bắt đầu nói về những gì xảy ra với bạn và bạn cảm thấy như thế nào. Người bạn ấy nhìn thẳng vào đôi mắt, nghiêng người về phía trước và nắm lấy bàn tay của bạn. “Mình ở đây rồi, và giờ cậu có thể nói hết mọi chuyện. Cậu đang thực sự bị tổn thương, và mình muốn cậu biết rằng mình yêu cậu và muốn giúp cậu vượt qua chuyện này.”

Cô ấy vòng tay ôm bạn và bạn thoải mái chìm trong những tiếng nức nở, trong sự bình yên bên sự hiện diện của cô ấy. Bạn vẫn tiếp tục, và cô ấy ở đó, nói rằng, “Hãy nói với mình nhiều hơn. Và sau đó những gì đã xảy ra? Hẳn là rất đau đớn và khó khăn đối với cậu.” Bạn cảm nhận được sự ủng hộ thành thật của cô ấy: niềm tin cho phép bạn thực sự dỡ bỏ nỗi buồn và cuối cùng, trở lại là chính bạn một lần nữa. Mối quan hệ của bạn với cô ấy trở nên sâu sắc hơn; cô ấy cảm thấy thật tốt vì đã có mặt bên bạn, và bạn cũng cảm thấy khá hơn để tiếp tục hướng đến những hoạt động lành mạnh.

 Theo Vimala, khi một em bé khóc vì lý do thể chất, một điều gì đó cần được tích cực thực hiện. Nếu trẻ khóc vì lý do tình cảm, có những cách khác nhau để giải quyết việc này.

Trong bài viết của mình, Vimala cho thấy một quá trình ba bước, mà chỉ có một trong số đó là tiếp cận với trẻ.

  • Thư giãn và hít thở thật dài, chậm và sâu.
  • Xóa bỏ tất cả những suy nghĩ (trong đầu của bố mẹ)
  • Kết nối với các bé, mắt đối mắt nếu có thể.

“Nếu trẻ tránh tiếp xúc bằng mắt, bố mẹ có thể đặt tay nhẹ nhàng nhưng vững chắc trên cơ thể trẻ và tạo ra một kết nối thông qua những bàn tay, nói rằng họ muốn nghe những gì con đã nói. Ở lại với con, thư giãn và tiếp thu, lắng nghe và đáp ứng lại bằng cách quan sát ngôn ngữ cơ thể của bé. Xem miệng và mắt của bé. Khi bạn chắc chắn rằng trẻ đã đã lắng nghe và nói hầu hết những gì cần nói, hãy mang đến sự thoải mái bằng cách bập bênh, đi bộ, hoặc vỗ nhẹ để giúp trẻ có được sự ổn định một lần nữa. Lúc nào cũng vậy, một đứa trẻ cảm thấy được lắng nghe sẽ có giấc ngủ sâu hơn sau đó và sẽ có được sự tin tưởng.”

Quy trình không giống như những quy trình giải quyết mâu thuẫn vô cùng logic mà chúng ta thường gặp, cũng không phải là hàng tá bí quyết phức tạp để trẻ nghe lời. Hai trong ba bước của quy trình là dành cho bố mẹ: bố mẹ chỉ cần tĩnh tâm, không để bất cứ suy nghĩ, cảm xúc nào ảnh hưởng đến mình và kết nối với con.

Tôi thích sự đơn giản thấu suốt của quy trình này. Chỉ sự tĩnh tâm của bố mẹ, không đánh giá và phán xét, lắng nghe và thực sự kết nối với con là đủ sức mạnh để đứa trẻ cảm thấy được lắng nghe và được thấu hiểu. Không cần gì hơn thế.

Trong cuộc sống bấn loạn của người lớn chúng ta, rất nhiều khi chúng ta không giữ được một cái đầu trống rỗng khỏi những suy nghĩ, những lo lắng và căng thẳng… để lắng nghe đứa trẻ. Các ông bố sẽ hét lên: Bố đang bận việc/ bố đang căng thẳng với dự án mới, con đừng lèo nhèo nữa! Các bà mẹ sẽ nói: Mẹ đang vội nấu bữa tối, mẹ đi làm cả ngày đã mệt lắm rồi, con đừng khóc nữa… Chúng ta quên mất rằng tất cả sự bận rộn và mệt mỏi, căng thẳng đó không phải là lỗi của đứa trẻ, không phải là vấn đề đứa trẻ cần giải quyết, nó là thứ chúng ta cần xử lý với chính mình, không có ích lợi gì khi đổ lên đầu đứa trẻ. Hãy tách biệt ra giữa vấn đề, cảm xúc, suy nghĩ, đánh giá… của bạn và cảm xúc của trẻ, giống như những Folder riêng biệt trong máy tính. Để có thể lắng nghe con, trước tiên chúng ta cần lắng nghe cảm xúc của chính mình, lắng nghe những tức giận, căng thẳng trong mình… bởi vì một ông bố bà mẹ giận dữ giống như một nồi áp suất sắp xì hơi, không thể nào thư giãn lại để lắng nghe con. (Ngược lại, lúc con cần lắng nghe thì chúng ta lại đổ xuống đầu con những tâm tư giận giữ của chính mình.)

Khi chúng ta lắng nghe cảm xúc của con, chúng ta giúp con hiểu rằng cảm xúc của con là điều bình thường, cần được lắng nghe và đón nhận, rằng những cảm xúc khó chịu như nỗi đau và sự tức giận cần được chú ý tới, cần được xoa dịu và ôm ấp, và nhờ đó được giải tỏa. Chúng ta giúp con lắng nghe trái tim mình, yêu thương bản thân và biết cách làm cho mình dễ chịu trong những tình huống khó khăn. Bằng cách lắng nghe con, chúng ta truyền đến thông điệp: Con xứng đáng được quan tâm và tôn trọng, giá trị của con là chính bản thân mình, điều này truyền cho con niềm tự tin vào bản thân ngay bây giờ và trong suốt quãng đời của con về sau.

Bạn đã bao giờ trao cho con sự lắng nghe? Để rồi nhìn thấy sau khoảnh khắc đó, con bạn gạt nước mắt và mỉm cười, nét mặt con giống như một cơn gió ngọt ngào, đôi vai nhẹ nhõm như thể có một gánh nặng đã được cất đi. Khoảnh khắc đó, bạn cảm thấy  rõ sợi dây kết nối vô hình với con dường như  chặt hơn một chút, mạnh mẽ hơn một chút, như thể bố mẹ và con vừa cùng nhau leo lên một ngọn núi cao hơn, và bạn cảm thấy tình yêu bao la tràn ngập xung quanh mình.

Facebook Comments

Tag