ĐỂ CÁC BỐ ĐỒNG HÀNH CÙNG PHƯƠNG PHÁP “KỶ LUẬT TÔN TRỌNG”
Written by admin on October 3, 2018
IMG_1466

 

Trong quá trình xử lý các cơn khủng hoảng về hành vi và cảm xúc ở trẻ nhỏ, các mẹ thường là những người cập nhật và cởi mở khi áp dụng phương pháp “Kỷ luật tôn trọng” bằng việc đặt ra các giới hạn và  ghi nhận cảm xúc của con. Phương pháp này giúp trẻ tự chơi một cách tập trung và độc lập hơn. Cũng bởi trẻ được hướng dẫn để ghi nhận cảm xúc của mình nên trẻ nhanh chóng vượt qua những cơn khó chịu và trở lại vui vẻ hài hòa.

Tuy nhiên, đa số các gia đình vấp phải một vấn đề hết sức hóc búa: mâu thuẫn giữa phong cách giáo dục của bố và mẹ. Các ông bố – với cái nhìn khắt khe quan ngại trước phương pháp mới mẻ này, thường chỉ trích rằng các bà mẹ đang quá nuông chiều và làm hư con, trong khi đó, các bà mẹ lại cho rằng chồng mình thật cứng nhắc và độc đoán với con; mặc dù cả hai đều nghĩ mình đang làm điều tốt nhất cho con. Vậy làm cách nào để “lôi kéo” được bố những đứa trẻ cùng hiểu và thực hành phương pháp này? Chúng ta cùng tham khảo ý kiến tư vấn từ chuyên gia Janet Lansbury, người có nhiều năm kinh nghiệm làm việc với trẻ và là cố vấn về các vấn đề nuôi dạy con bằng phương pháp “Kỷ luật tôn trọng”.

IMG_1261

Tiến sĩ Magda Gerber cho rằng quan sát và trải nghiệm là những cách học tốt nhất. Chúng ta không thể thay thế bằng một cách nào khác như đọc các lý thuyết từ một quyển sách hay nghe một giáo sư nào đó giảng bài. Điều chúng ta thực sự cần là quan sát và trải nghiệm những điều đang diễn ra với trẻ, cùng với cha mẹ và trẻ.

Janet Lansbury đã đôi lần gặp tình huống trên khi quan sát hoặc có mặt với hai phụ huynh và sự xung đột luôn tiếp diễn. Nếu một người ứng xử như bà mẹ trên đây trong hầu hết cuộc đời của đứa trẻ bấy lâu: muốn cải thiện cảm xúc của trẻ, cảm thấy rất không thoải mái mỗi khi trẻ biểu hiện điều gì kiểu như tự phục vụ ăn uống, thì rất thông thường, người còn lại sẽ cung cấp những gì họ cảm thấy còn thiếu, trong trường hợp này đó là sự nghiêm khắc, giọng điệu cứng rắn lạnh lùng, và có xu hướng hơi độc đoán.

Những việc trẻ muốn tự làm cho bản thân khiến cha mẹ luôn cảm thấy vượt ngoài tầm kiểm soát của họ. Họ sợ hãi khi cảm thấy hành vi của con mình không thực sự đang đi đúng hướng, và họ lúng túng trước các giới hạn đã đặt ra cho con mình. Tuy nhiên, khi trẻ có sự xúc động mạnh thì các giới hạn trở nên bất khả thi bởi đơn giản đấy không phải là những gì mà đứa trẻ muốn tại thời điểm đó. Giới hạn là những điều tốt nhất cho trẻ và là những điều hình thành nên con người trẻ trong tương lai. Nhưng tại thời điểm trẻ có cảm xúc hỗn loạn thì chúng thường sẽ phản ứng với mọi giới hạn.

Do đó, việc đầu tiên cần ứng xử với đối tác (người chồng) của bạn trong những tình huống này là hiểu anh ấy và những ứng xử đó xuất phát từ đâu. Nó sẽ lý giải rất nhiều điều. Khi chúng ta bước ra từ những nỗi sợ hãi, chúng ta thường sẽ lạnh lùng, cứng nhắc, giận dữ và cũng cảm thấy sợ hãi. Chẳng có gì sai trái với cách ứng xử từ người cha, mà thực tế anh ấy đang cố gắng cân bằng lại cho người mẹ bởi việc người mẹ bị trói buộc với những cảm xúc của đứa trẻ là một điều thực sự đáng sợ. Với sự thấu hiểu đó, người mẹ nên mở rộng vòng tay với chồng mình và ghi nhận việc anh ấy cảm thấy cần phải nghiêm khắc hơn một chút là đúng bởi chính cô ấy cũng đã từng như vậy. Tuy nhiên, cô ấy đã cố gắng thay đổi, đối mặt với những cảm xúc của con với tâm thế cởi mở và chấp nhận hơn, “bình thường hóa” chúng và đưa ra giới hạn cần thiết cho trẻ.

IMG_1176

Ứng xử đúng đắn với cảm xúc của con luôn là một cuộc đấu tranh. Một đứa trẻ có rất nhiều cảm xúc, có thể là những ứ đọng cần được thể hiện bởi chúng đã được bao bọc khá cẩn thận và kĩ càng trong vòng tay của cha mẹ. Cha mẹ sẽ gặp đôi chút khó khăn khi là người với những giới hạn mà tự cởi trói cho chính mình, tự giải thoát chính mình bằng việc để trẻ được tự do bộc lộ cảm xúc của mình. Các mẹ/bố nên chia sẻ quá trình này với chồng/vợ mình. Những câu nói kiểu như “Ồ em/anh biết một số thứ mới mà anh/em chẳng biết nhé, còn anh/em thì đang làm sai hết cả rồi đấy”. Điều này là một hiểu nhầm tai hại bởi bất kì ông bố bà mẹ nào cũng đang cố gắng để trở thành bậc cha mẹ tốt nhất đối với con mình.

Cách tốt nhất để dạy trẻ luôn là làm mẫu cho trẻ. Do đó, khi chồng bạn bắt đầu nhìn thấy hành vi của con mình chuyển hướng và anh ấy dường như kiểm soát nhiều hơn, thì bạn nên là người đứng ra chịu trách nhiệm bởi đứa trẻ thật sự cần chúng ta làm thế. Những đứa trẻ không thể là người chịu trách nhiệm được. Trẻ sẽ chỉ phát sinh nhiều hành vi tiêu cực hơn, nhiều cơn bùng nổ hơn và nhiều sự đấu tranh hơn để nắm quyền kiểm soát các giới hạn.

Khi những điều này bắt đầu chuyển hướng, đứa trẻ bắt đầu cảm thấy thoải mái hơn vì mình không còn là người phải chịu trách nhiệm nữa, và được tự do thể hiện cảm xúc của mình. Đấy là điều mà trẻ cần học thông qua chính những phản hồi của cha mẹ mình. Một khi trẻ đã cảm thấy dễ chịu hơn, thì người cha cũng sẽ nhận ra có một điều gì đó đúng đắn đang diễn ra và anh ấy sẽ bớt lo lắng hơn. Từ đó, anh ấy sẽ dễ dàng thay đổi và không còn quá cứng nhắc như trước.

Các bà mẹ thường rất háo hức với những thay đổi mới mẻ mà mình học và áp dụng được với con, và như một lẽ tự nhiên, họ cũng muốn chồng mình làm điều tương tự. Tuy nhiên, “dục tốc bất đạt”, chúng ta không thể hối thúc ai đó học những điều mới. Cũng giống như với trẻ con hay bất kì ai. Mỗi người đều có hành trình và quá trình phát triển riêng của chính mình. Cách hỗ trợ đúng đắn nhất là các mẹ hãy hiểu và chấp nhận các bố nhiều hơn, cùng với những trao đổi như: “Em nhận thấy cách này khá hiệu quả. Anh nghĩ thế nào? Em muốn được nghe xem anh cảm thấy thế nào về điều đó? Em muốn được biết cảm giác của anh khi anh quát mắng hay lạnh lùng nghiêm khắc với con?”

Hãy là những người vợ – những người bạn đồng hành thông thái và cởi mở với tâm thế muốn khám phá, tìm hiểu, chấp nhận và thậm chí cảm kích với mọi sự chia sẻ từ người chồng của mình. Và tuyệt đối, không bao giờ được phán xét họ.

Dịch: Lương Huyền Thu –  Parents Hub Team

Facebook Comments

Tag