Mỗi đứa trẻ đều xứng đáng có bố mẹ Hổ!
Written by admin on January 4, 2018
020150515155035

“Tiger parenting”- Nuôi dạy con theo kiểu bố mẹ hổ – đề cập đến cách nuôi dạy con người Trung Quốc và một số đất nước Châu Á với quan điểm buộc con mình phải dành thời gian cho học hành và thành tích nhiều hơn vui chơi. Cách nuôi dạy này đã gây nhiều tranh cãi nóng bỏng cách đây ít năm, khi cuốn sách Chiến ca của mẹ Hổ ra đời chia sẻ về cách nuôi dạy con của bà mẹ Trung Hoa sống ở Mỹ.

 

Cách tiếp cận của bà mẹ Hổ này mâu thuẫn trực tiếp với cách tiếp cận dễ dãi và phóng túng của người phương Tây, đó là “Hãy để trẻ con được là trẻ con”. Thực sự mà nói, tôi không phải là fan của Army Chua (tác giả sách kia). Tôi nghĩ rằng yêu cầu về nuôi dạy con của cô là quá cao- tuy nhiên tôi không tranh cãi với kết quả cô ấy. Lý do tôi bênh vực cách nuôi dạy con của bố mẹ hổ là do tôi đã lớn lên với phương pháp nuôi dạy của phương tây nhiều hơn. Tôi chưa bao giờ thích học và khiếm khi làm bài tập về nhà. Sự thực là tôi dành quá nhiều thời gian ở trường để nói chuyện trong lớp. Tôi thật may mắn rằng tôi vẫn có thể đạt điểm cao, đủ để nằm trong top 20%.

 

Thành công của tôi ở trường đã kết thúc khi tôi buộc phải rời trường đại học. Tôi bị đảnh rớt liên tục trong các kỳ thi, bài tập lớn trong những năm đầu tiên, bởi vì tôi không biết nguyên tắc làm việc và nghiên cứu. Thậm chí tôi còn không biết phải học như thế nào. Cuối cùng, tôi phải bỏ dở việc học, làm những những công việc nghèo nàn để kiếm sống. Điều này ám ảnh tôi, bởi tôi luôn biết rằng mình có thể có một tương lai tốt hơn bây giờ.

 

Tôi nghĩ về những ngày học ở trường và tự hỏi tôi sẽ có được gì nếu tôi đã bị ép buộc học hành, nếu tôi chăm chỉ đến trường và lấy bằng một cách nghiêm túc. Tôi có lẽ đã là một kỹ sư rồi, chứ không phải lúng túng tìm kiếm một nghề nghiệp phù hợp với “đam mê” của tôi như bây giờ. Gần đây, tôi đã tìm thấy bảng điểm cũ ở nhà bố mẹ tôi và tôi choáng váng. Tôi đã nói với bố mẹ tôi rằng: “Chuyện này là thế nào? Sao bố mẹ có thể mặc kệ con trong khi con có thể làm tốt hơn thế nhiều?”

 

Tôi không trách bố mẹ mình nhưng thực sự, trải nghiệm này khiến tôi nghĩa bố mẹ phải có bổn phận với con cái để giúp chúng tích lũy kiến thức khi học ở trường. Tôi không nói về việc dạy chúng làm toán trước trước khi chúng có thể đi, nhưng khi trẻ đi học, bố mẹ nên dành sự quan tâm tích cực trong việc phát triển học tập của con mình và khuyến khích sự phát triển của con. Bố mẹ có thể ngồi bên cạnh khi con làm bài tập cho đến khi trẻ chứng minh được là chúng đáng tin cậy. Thử đoán xem? Rất nhiều trẻ em và trẻ ở độ tuổi vị thanh niên chẳng thích thú gì với việc học hành. Chúng thích ra ngoài chơi thể thao, nhắn tin khắp trên facebook. Tôi cũng đã từng như vậy. Tôi dành phần lớn năm lớp 11 và 12 trong phòng chát internet. Là bố mẹ, chúng ta để mặc con với những công cụ đó hay là đồng hành với tương lai của con? Thế giới bây giờ không còn ở giai đoạn mà chúng ta sẽ có việc làm sau khi ra trường dù chúng ta có bằng cấp. Thế giới ngày càng đông dân và cạnh tranh ngày càng nhiều.

 

Giúp trẻ tích lũy kiến thức nên liên quan chặt chẽ với định hình sự nghiệp của trẻ. Hầu hết các bậc cha mẹ phương Tây có quan điểm “theo đuổi niềm đam mê của con và nếu con làm việc chăm chỉ, con sẽ có cách kiếm sống” (và càng tốt nếu có bằng cấp, bất kỳ bằng cấp nào). Như thế là sai. Thế giới cần những những điều cụ thể từ những con người đang sống trong đó. Bạn nói với đứa con yêu văn học Anh của mình rằng con hãy làm việc chăm chỉ con sẽ tìm thấy một sự nghiệp? Sai! Có rất nhiều sinh viên tốt nghiệp không có việc cả năm trời vì ai chỉ cần những người chỉ có kiến thức về văn học Anh? Hãy hình dung một đứa trẻ thành niên đứng trước ngưỡng cửa đại học hay thậm chí rời trường đại học mà không có ý tưởng về thế giới công việc như thế nào. Như tôi đã nói, tôi đã lãng phí quá nhiều năm để tìm kiếm công việc mà không biết mình phải làm gì, bạn có muốn con mình cũng như vậy không?

 

Bố mẹ cũng cần thực tế và vứt bỏ định kiến của mình về nghề nghiệp. Vì vậy, nhiều phụ huynh, như tôi đã nói ở trên, chỉ muốn con mình sở hữu một bằng cấp nào đó thay vì chấp nhận với việc trẻ làm một công việc thấp hơn mà phù hợp với chúng hơn. Tấm bằng đại học đã trở thành một sức hút lớn trong thời đại của chúng ta, nhưng trừ khi nó liên quan đến nghề nghiệp như lĩnh vực STEM, giảng dạy, tài chính… thì bằng cấp là một sự lãng phí tiền bạc. Nhiều người đang làm việc trong các công ty tầm trung và họ cùng với công ty đều phát triển đi lên, họ kiếm được tiền, bồi đắp chuyên môn và kinh nghiệm trong lĩnh vực của họ sớm hơn tất cả những người khác đang lao đầu vào học lấy một tấm bằng để mong đợi vào được một công ty lớn.

 

Điều quan trọng nhất, cha mẹ phải dạy cho trẻ về giá trị của làm việc học hành chăm chỉ. Thậm chí nếu trẻ không thích học, và không bao giờ muốn tiến xa hơn 12 năm học, các nguyên tắc làm việc mà trẻ xây dựng ở trường sẽ làm cho chúng tốt hơn khi chúng làm việc. Bạn không thể kỳ vọng con mình muốn học và có một tinh thần làm việc tốt. Tôi thậm chí không muốn học cho đến khi tôi học thạc sĩ- ở thời điểm đó, tôi 27 tuổi và đủ trưởng thành để khuyến khích mình và nhận thức được những gì mình đang làm. Trẻ em và thanh thiếu niên không có sự trưởng thành đó ở trường học, chúng không nhìn thấy sự suy giảm và vì cái gì đó. Đó là lý do tại sao bố mẹ có trách nhiệm tham gia và khiến trẻ học. Tóm lại, nếu bạn muốn con mình thực sự thành công, bạn phải tích cực cố vấn trẻ trong suốt thời thơ ấu và tuổi thiếu niên. Dạy cho con giá trị của việc học hành chăm chỉ, kiên trì trong các môn học và theo đuổi dù bước đầu con không thích. Bạn có thể nghĩ bạn đang ép buộc con làm những điều mà con không thích, nhưng bạn công việc của bạn là người bố, người mẹ đưa ra những quyết định tốt nhất cho con mình – không phải là bạn bè của con!

Hạnh Nguyên / Theo Peter Ross 

Facebook Comments

Tag