Tại sao không nên đưa đồ chơi cho bé?
Written by admin on April 25, 2017
baby_with_toy_out_of_reach

Khi thấy một em bé đang tìm cách với lấy đồ chơi, rất nhiều người lớn sẽ nhanh chóng lấy món đồ đó đặt vào tay trẻ, và đó là một sai lầm!

Đừng giúp em bé!

Em bé sơ sinh trong video dưới đây sẽ loại bỏ vĩnh viễn suy nghĩ phổ biến về trẻ sơ sinh như một thực thể vô vọng, bị động và không có khả năng.

Những em bé sơ sinh sẽ làm chúng ta ngạc nhiên bởi khả năng bẩm sinh của chúng. Phần khó khăn là hãy để chúng tự mình làm. Chúng ta vô tình huấn luyện con cái phụ thuộc và dựa dẫm vào mình bằng cách làm cho chúng những điều mà chúng có khả năng tự mình làm được. Vâng, có vẻ sẽ nhanh hơn, dễ hơn và thể hiện tình yêu với con hơn khi lấy giúp em bé món đồ chơi mà em đang hứng thú, nhưng bằng cách làm như vậy, chúng ta có thể ngăn trở điều gì đó thực sự quý giá…

Ruby có thể học được gì nếu cô bé được đưa đồ chơi cho? Đưa tay lên nếu người lớn đưa cho bé? Hay nếu đồ chơi được chuyển đến ngay cạnh cô bé? Bé không học được điiều gì hữu ích ngoài việc: Sẽ có nhiều người trên thế giới này sẽ làm mọi việc cho cô bé.

Nhưng đây sẽ là một trong số thứ đầy sức mạnh mà cô bé có thể làm và khám phá ra bản thân mình vì mẹ bé đã tin tưởng, quan sát và lắng nghe bé, cho phép bé được trải nghiệm sự quyết tâm, sự kiên trì, sự bền bỉ, sự hăng hái, nỗ lực to lớn và cảm giác mình đã thành công, rằng “Tôi có thể làm được điều đó!”

Lý do không nên đưa đồ chơi cho em bé

“Tại sao tôi không nên đưa đồ chơi cho con hay ít nhất là đưa chúng vào trong tầm với của bé?” một bà mẹ trong một lớp hướng dẫn làm bố mẹ đã hỏi như vậy, khi tôi nhẹ nhàng khuyên cô nên để những món đồ chơi ở trên sàn như lúc đầu thì tốt hơn là mang chúng đến gần đứa bé 6 tháng rưỡi đang nằm sấp. Thằng bé mới chỉ lẫy chứ chưa di chuyển được.

Tôi không thích đóng vai người xấu nhưng trong trường hợp này, tôi vẫn chấp nhận làm điều này vì những lí do sau:

1.Khi những đứa bé đang chơi, rất khó để biết cái mà các bé muốn trừ khi chúng cho ta biết bằng hành động. Ví dụ, khi quan sát đứa bé 6 tháng rưỡi (đứa bé đang quay mặt hướng về phía tôi), tôi thấy rằng thằng bé không nhìn vào đồ chơi mà mẹ bé định đưa cho bé. Thằng bé nhìn các thứ khác quanh căn phòng. Tôi không chắc thằng bé nhìn vào cái gì nhưng đó không phải là vấn đề quan trọng.

Hay khi chúng ta đưa cho trẻ đồ chơi mà dường như chúng đang nhìn, chúng ta đang vội vã đưa ra kết luận về mong muốn và ý định của trẻ, điều này là sai lầm. Thậm chí khi chúng ta nhìn thấy đứa bé với tay tới món đồ chơi, chúng ta có chắc chắn rằng nó không thích việc duỗi tay với đồ chơi? Ai trong chúng ta thừa nhận rằng mình biết dự định của trẻ?

2.Trong mắt con cái, chúng ta vô cùng mạnh mẽ, đầy ma thuật và có uy lực. Khi chúng ta đưa cho trẻ một đồ chơi, chúng ta đã nhắn cho chúng một lời nhắn tinh tế: “Thay vì làm cái mà con đang làm, hãy cầm lấy cái này. Đây là thứ sẽ khiến con thích thú” hoặc là “bố/mẹ muốn con dùng nó”

3.Và một lời nhắn ít tinh tế hơn: “Con không cần phải cố gắng di chuyển. Bố/mẹ sẽ lấy nó cho con”

4. Và thậm chí là: “Con cần bố/mẹ lấy đồ chơi cho con”.

Do đó, thật đáng ngạc nhiên là, bằng một hành động vô hại như đưa cho đứa trẻ một món đồ chơi, chúng ta đã gửi đi những thông điệp tiêu cực có thể ngăn cản sự phát triển và tạo ra sự phụ thuộc không cần thiết ở trẻ.

Chúng ta cũng đã tước đi cơ hội vô giá được cảm thấy mình có quyền và được làm chủ của chúng. Đây là “nhu cầu” của trẻ thơ mà một vài chuyên gia đã công nhận. Đây chính là điểm mấu chốt trong cách tiếp cận Educaring – Dạy dỗ của Magda Gerber.

reaching_2-20160909133423.jpg-q75,dx720y-u0r1g0,c--

Magda Gerber: Trẻ thơ có quyền được người lớn tôn trọng và tin tưởng

Hơn 40 năm trước, Magda Gerber đã tán thành thuyết tầm nhìn của trẻ thơ cho rằng: bọn trẻ cũng có quyền trở thành người có được sự tôn trọng và tin tưởng của chúng ta. Chúng ta nên tin vào những đứa trẻ và tin rằng chúng có thể cùng với chúng ta khám phá thế giới, học hỏi và phát triển những bước đi của bản thân chúng, được thúc đẩy đúng bản chất và tự chọn lựa. Đây là hình mẫu năng lực mà Gerber khuyên chúng ta cần tặng cho đứa trẻ khi chúng được sinh ra.

Cho dù trẻ em đang cố gắng để tự xoa dịu, phát triển kĩ năng vận động hoặc giải quyết vấn đề có thể xảy ra khi chúng chơi, những đứa trẻ cần được cho phép thử, và làm như vậy với sự hỗ trợ của chúng ta. Quyền làm chủ và cảm giác mình có quyền, có tác dụng và sự tự tin đi cùng với nó là những thành phần cần thiết cho một cuộc sống mạnh khỏe và hạnh phúc. Quyền làm chủ là của mọi đứa trẻ. Chúng ta chỉ cần biết làm thế nào để tạo điều kiện cho điều đó diễn ra mà thôi.

Các chuyên gia như Alison Gopnik, Elizabeth S.Spelke Paul Bloom và một số người khác đã và đang xác nhận quyền trẻ em thông qua những nghiên cứu giúp làm sáng tỏ vấn đề, nhưng không ai trong những người tôi biết ngoài Magda Gerber đưa ra được một kế hoạch để giúp các bậc phụ huynh giúp những đứa con của họ được hưởng nhiều lợi ích của quyền làm chủ. Dưới đây là một vài yếu tố cần thiết:

1.Phản ứng, ân cần, sự quan tâm liên tục dựa vào cách giao tiếp (tham khảo “10 cách tốt nhất để khuyến khích trẻ nói”).

2. Một môi trường an toàn, có những thử thách về mặt nhận thức, nơi mà trẻ được hoàn toàn được quyền làm chủ hành động.

3. Nên sử dụng những đồ chơi “bị động” (đồ chơi tối giản nhằm phát huy tính sáng tạo cho trẻ) và không phải đồ chơi điện tử.

4. Thường xuyên, liên tục tạo cơ hội cho trẻ tự chơi mà không bị can thiệp.

5. Quan sát. Đây là chìa khóa để hiểu được sự khác biệt giữa những suy nghĩ, cảm xúc, và ý định của chúng ta và của trẻ nhỏ.

6. Kiên nhẫn, nắm bắt cảm xúc, giảm thiểu sự can thiệp.

7. Hiểu rằng bọn trẻ thích được thoải mái hoàn toàn.Đứa trẻ nên được tham gia vào cả quá trình và không cần phải giành được mục tiêu nào cả. Điều này giúp chúng có được những trải nghiệm có ích, những trải nghiệm này dường như đối với chúng ta là chưa đủ, song với trẻ nhỏ như vậy lại là đủ. Chúng ta là những người vô thức dạy cho trẻ rằng chúng nên hoàn thành nhiệm vụ.

Bây giờ, xét ví dụ về trẻ với đồ chơi, bạn có lẽ sẽ thắc mắc rằng: Thế nếu con không với tới đồ chơi và bắt đầu khóc thì sao? Tôi có nên giúp không?

Vâng, đương nhiên là chúng ta nên giúp nhưng theo một cách nào đó để ủng hộ và khuyến khích con tiếp tục thử quyền làm chủ. Điều này nghĩa là nắm bắt cảm xúc (con đang rất cố gắng và dường như con đang nản chí) và đưa ra lời đề nghị giúp đỡ (con có muốn mẹ lấy cho con không?) hoặc một sự giúp đỡ nhỏ (ví dụ dịch chuyển một cách kín đáo đồ chơi cho vào gần một chút hay nhấc một chiếc ghế để con có thể lấy được đồ chơi khuất ở đằng sau)

Với những đứa trẻ lớn hơn, điều này có nghĩa là ta cần giải thích hay hướng dẫn cho trẻ về vấn đề chúng gặp phải thay vì làm hộ chúng. “Con có thể để chân xuống thanh ở phía dưới không? Mẹ ở đây rồi con chắc chắn sẽ không bị ngã. Rồi sau đó có lẽ là “Con đang gặp khó khăn, mẹ sẽ giúp con đặt chân vào thanh ngang. Đó, con có thể xuống được chưa? Đúng rồi,con đã làm được!”

Hành động không làm việc hộ trẻ chắc chắn không có gì là sai trái bởi khi ấy, chúng ta đang kiên nhẫn và tin tưởng vào trẻ. Rồi sau đó, chúng ta sẽ mở ra cách cửa cho những đứa trẻ: Ta không chỉ đáp ứng nhu cầu của trẻ về quyền làm chủ mà chính trẻ còn làm chúng ta ngạc nhiên và khiến chúng ta tự hào.

Theo Janetlansbury

Facebook Comments

Tag